Giới trẻ đi 'phượt': Muốn nói ngoa, đi xa về mà nói
Rất nhiều bạn đọc đã phân tích những điều vô lý trong cuốn sách này của Huyền 'chíp'.
Chỉ trong vòng vài năm trở lại đây thì những
chuyến du hành mang hơi hướng có chút “bụi đời” của nhiều bạn trẻ đã có
những thay đổi đến kinh ngạc.
Giới trẻ Hà Nội hiện đại
theo “chủ nghĩa xê dịch” rủng rỉnh tiền bạc ngày nay dường như không cần
đến cuốn sách cũ Marco Polo du ký để lên giây cót tinh thần cho mỗi chuyến đi xa.
Thay thế vào đó đã có nhan nhản diễn đàn mạng “phượt” (du lịch bụi)
tung hô, đủn nhau đi chinh phục thử thách mọi vùng đất, ngõ ngách, rừng
thẳm núi cao trên thế giới. Chỉ trong vòng vài năm trở lại đây thì những chuyến du hành mang hơi hướng có chút “bụi đời” của nhiều bạn trẻ đã có những thay đổi đến kinh ngạc.
Nếu như trước đây chinh phục núi rừng
Tây Bắc, đỉnh Phan Xi Păng, điểm cực Đông của Tổ quốc hay lang bạt xuyên
Việt thì thứ “phượt trẻ con” đó có lẽ được coi chỉ dành cho dân
“newbie” (người mới bắt đầu). Xu thế “phượt” tân thời đã bắt đầu ngấp
nghé vươn ra thế giới như đang là thời thượng. Tất nhiên là rất tốn
tiền, vậy nên những nhóm tiên phong “đi bụi quốc tế” thuộc về lứa đàn
anh thành đạt trong kinh doanh mê “phượt” có thể kể đến như Tabalo, một
cách gọi đối xứng với cách chúng ta hay gọi người nước ngoài đi du lịch
bụi là “Tây balô”.
Steve Tran với những bức tượng đá nổi tiếng trên đảo Phục
Sinh. Đây là hòn đảo nằm ngoài khơi xa nhất có con người sinh sống ở
Chi Lê.
Một số thành viên của nhóm này đã mò mẫm
sang tận Mông Cổ, thuê xe máy lớn chạy xuyên các cao nguyên xanh mướt,
hình ảnh của họ đăng tải trên các diễn đàn tất nhiên là quá đẹp, hớp
hồn và thôi thúc những tâm hồn trẻ mang đôi chân bay nhảy như muốn vỡ
òa.
Dân đi du lịch bụi ra nước ngoài có
nhiều loại, nhưng phổ biến kiểu trớt trát đi “cắm cờ” kiểu Tôn Ngộ Không
đánh dấu trên cột chống trời. Ở phía Bắc, nổi tiếng đi nhiều, biết
nhiều và thừa điềm đạm trên báo chí phải nhắc đến Việt Anh, tên trên
mạng nhiều người biết tới là Steve Trần. Sải chân phiêu bạt của Việt
Anh, chàng trai Việt cứng cáp ở độ 40 ghi dấu từ Bắc Triều Tiên đến
Trung Đông, từ rừng rậm Amazon Nam Mỹ sang châu Phi, từ Tây Tạng đến
thánh địa Jerusalem…
Hỏi về những quốc gia anh từng đi bụi,
thì trong một vẻ rất chân thành anh “không đếm và cũng chưa bao giờ
đếm”. Quan điểm anh rõ ràng, mạch lạc là đi du lịch không phải để “lấy
thành tích” mà để cảm nhận, năm 2007 một tạp chí du lịch của Mỹ từng ghi
danh anh “người Việt đầu tiên đi vòng quanh thế giới”.
'Xách ba lô lên và đi' đang gây nhiều tranh cãi trong giới trẻ
Tất nhiên dù là một doanh nhân làm ăn
phát đạt, nhưng những nơi Steve Trần đi qua không mang những màu sắc
phồn hoa, nặng mùi đô thị để shopping mua sắm như Hongkong, Paris hay
London… Đó là những vùng hoang vu, ngóc ngách hẻo lánh không dành cho
dân du lịch thông thường, phải kể đến như khu vực Trung Đông, Bolivia,
Isarel… Trong một đoạn phỏng vấn với một tờ báo của Úc, Việt Anh bày tỏ
quan điểm hành trình của anh: “Tôi muốn giới thiệu hình ảnh Việt Nam
đến với bạn bè trên thế giới, đồng thời phản ánh lại hình ảnh thế giới
qua con mắt của một người Việt với các bạn trẻ ở Việt Nam. Đi là trải
nghiệm mọi giác quan như mắt thấy, tai nghe, tay sờ, mũi ngửi”.
Khác một chút với vị doanh nhân trẻ kể
trên, giới trẻ thế hệ 8x ưa thích tung cánh “giang hồ” chắc chắn phải
nhắc đến Maika, cô bé kể chuyện ảnh. Maika cũng lại là một nickname trên
thế giới Internet của Nguyễn Thanh Hải, sinh năm 1986, tốt nghiệp ngành
xã hội học Trường đại học Khoa học xã hội và nhân văn Hà Nội, nhưng
Maika lại được biết đến như một nhiếp ảnh gia trẻ tuổi nhiều thành công
và đi lang bạt cũng rất nhiều.
Cô gái mang nụ cười rạng rỡ, dáng người
nhỏ nhắn, mảnh mai đến kinh ngạc như thể dễ dàng lách vừa bất kỳ khe hẹp
bãi gửi xe gắn máy đông đúc nào ở Hà Nội. Hải “Maika” thích di chuyển
và luôn gắn với những chuyến đi dài ngày. Đó là những chuyến đi chụp ảnh
cho dự án của các tổ chức nước ngoài hay yêu cầu của khách hàng, nhưng
cũng có khi đơn giản là một chuyến đi tự do cùng nhóm bạn đam mê tới Ấn
Độ, cao nguyên Tây Tạng, Miến Điện…
Niềm đam mê với nhiếp ảnh giữ chân Maika
cho đến khi cô sinh viên ngành xã hội học ra trường năm 2008 và gắn bó
với nó như một thứ nghiệp của đời, để tích cóp và rồi lại để bay nhảy
trên những mảnh đất xa lạ ngoài biên giới. Bố mẹ Hải đã nhiều lần gợi ý
sẽ đi xin việc cho con gái để có thể “làm công việc ổn định, ngồi văn phòng chứ không phải đi lông bông ngoài đường”.
Nhưng trong những lần đi học hay dự những hội thảo về ảnh tại các nước,
câu chuyện về những bạn trẻ ở nước ngoài thích chụp ảnh và sống hạnh
phúc với niềm đam mê của mình, Maika càng tăng thêm niềm tin và sự quyết
liệt theo nghề ảnh và lại để được đi xa.
Đi là trải nghiệm mọi giác quan như mắt thấy, tai nghe, tay sờ, mũi ngửi
'Trước hết, tôi cần nhấn mạnh lại rằng tôi đi chuyến đi này đơn giản vì đó là mơ ước của tôi. Tôi đi không để chứng minh điều gì cả. Tôi cũng không đi để thay đổi cuộc sống của ai cả, trừ cuộc sống của chính tôi'.
Tốt nghiệp trung học, không chọn vào đại
học như bao bạn bè cùng lứa, Huyền “chíp” sang Malaysia để làm những
việc “phù hợp hơn với mình”. Rồi đột ngột, cô quyết định từ bỏ tất cả để
thực hiện một hành trình không biết trước có thực hiện được hay không.
Theo lời kể lại, cô đã làm đủ nghề để kiếm sống từ hái hoa quả, làm việc trong sòng bạc, tổ chức sự kiện đến viết bài cho một trang web về công nghệ.
Theo lời kể lại, cô đã làm đủ nghề để kiếm sống từ hái hoa quả, làm việc trong sòng bạc, tổ chức sự kiện đến viết bài cho một trang web về công nghệ.
Mất hai năm để đi và cũng mất ngần ấy thời gian để hoàn thành cuốn sách. Huyền viết trong tựa sách: “Trước
hết, tôi cần nhấn mạnh lại rằng tôi đi chuyến đi này đơn giản vì đó là
mơ ước của tôi. Tôi đi không để chứng minh điều gì cả. Tôi cũng không đi
để thay đổi cuộc sống của ai cả, trừ cuộc sống của chính tôi“.
Quan điểm là vậy nhưng nhìn cách cô gái bé nhỏ chia sẻ với các bạn trẻ
háo hức đón chờ cuốn sách tại Hội chợ Sách, tôi chợt thấy nghi ngại.
Phải chăng Huyền đang thổi vào những tâm hồn “trẻ trâu” mơ ước, hoài bão
đầy nguy hại lang bạt tới những nơi nguy hiểm quá mức, có đáng để
khuyến khích những người trẻ Việt đi đến đó. Và hỏi về hành lý cô mang
theo trong chuyến hành trình dài ngày của mình, Huyền trả lời tỉnh bơ
kiểu như: “Có khi cũng chả cần gì. Áo quần cũng chỉ cần 2 – 3 bộ, thiếu thì mua. Mà hết tiền mua áo quần thì khỏi thay đồ luôn”, cách trả lời như vậy bạn đọc tại Hội chợ Sách sẽ học được gì từ những chia sẻ của cô gái phi thường này?
Liệu câu chuyện của Huyền có phải là thật không?
Có nhiều độc giả gửi phản hồi về một bài
báo nói về chuyến đi của Huyền rằng có nên chấp nhận cạm bẫy và nguy
hiểm đến cả tính mạng để được người khác ca ngợi tâng bốc mình là người
can đảm, mạnh mẽ, dám nghĩ dám làm, là người rất có nghị lực, vậy mới là
tuổi trẻ.
'Khi đặt chân đến đâu, tôi đi làm thêm ở đó một thời gian, dành dụm tiền rồi lại đi tiếp.'
Hãy thử đặt mình vào hoàn cảnh nếu con
gái của mình tự dưng đang đi học bỏ ngang đi lang bạt khắp nơi, với lý
do là để thỏa mãn sở thích, ước mơ tự do, để tự khám phá, để khẳng định
mình trước mọi người. Đó sẽ là một ác mộng!
Cũng theo lời kể của Huyền còn nhiều điều vô lý như: “Khi đặt chân đến đâu, tôi đi làm thêm ở đó một thời gian, dành dụm tiền rồi lại đi tiếp”.
Tôi cũng là người có được đi đây đi đó, luật pháp ở các nước luôn có
quy định về người lao động nước ngoài rất khắt khe, khi được cấp visa du
lịch thì đó cũng là một rào cản lớn để “thích làm gì thì làm”, và theo
cách của Huyền chắc chắn đã được coi là lao động bất hợp pháp, nếu bị
phát hiện chắc chắn sẽ bị xử phạt rất nặng, thậm chí có thể ngồi tù.
Chưa kể thời gian lưu trú tại một số quốc gia cô gái đã “đi qua và làm
việc” đều không thể quá 30 ngày.
Đó chỉ là một vài chi tiết rất nhỏ đã
được nhiều bạn đọc phân tích cho thấy cô gái này đã tạo dựng hành trình
du lịch với nhiều điều không thật và cũng khó có thể gọi là “đi vòng
quanh thế giới” được nếu muốn vì những rào cản visa như đã nói ở trên.
Trước đó không lâu, giới trẻ Việt và báo chí đã từng bị hớ bởi một ký sự
đi bụi một mình 42 ngày qua nhiều nước châu Âu của một chàng hotboy lớp
11 mà được cư dân mạng phong là “Thần gió Trần Tam Linh”. Chữ “thần
gió” ở đây ám chỉ từ lóng “chém gió”, nói xạo một cách thái quá.
Có nhiều độc giả gửi phản hồi về một bài báo nói về
chuyến đi của Huyền rằng có nên chấp nhận cạm bẫy và nguy hiểm đến cả
tính mạng để được người khác ca ngợi tâng bốc
Giới trẻ đô thị ngày nay dường như luôn
có xu hướng “nổi loạn”. “Nổi loạn” ở đây hiểu theo nghĩa là muốn được
thể hiện mình và được nhiều người quan tâm. Một trong nhiều cách họ
thường lựa chọn là đi du lịch, chinh phục những địa danh khó tiếp cận.
Riêng từ đầu năm tới giờ đã có 2 bạn trẻ đam mê “phượt” ra đi mãi mãi
trên đường lên Phan Xi Păng và một bạn khác tại điểm cực Đông của Tổ
quốc. Những chuyến đi mạo hiểm luôn tiềm tàng nhiều nguy cơ, cần được
trau dồi kinh nghiệm, thử thách, có người hướng dẫn chứ không phải là
cách hứng thú “xách ba lô lên và đi” như nhiều người đang vô tình cổ
xúy.
Anh Trần Việt Anh trong tâm thế của người đã trưởng thành cứng cáp đi nhiều chỉ rút ra một nhận xét nhỏ: “Đi
là để được chứng kiến nhiều sự kiện, được va chạm, được giao thoa với
nhiều dân tộc và nhiều nền văn hóa trên thế giới, nhiều nơi con người dù
khác biệt ngôn ngữ vẫn cố gắng để thấu hiểu nhau. Một khi mình đã bước
ra thế giới, mình sẽ thấy mỗi cá nhân thật bé nhỏ trong thế giới rộng
lớn này”.
No comments:
Post a Comment