Tôi với chị biết nhau có lẽ là tình cờ nhưng cũng là
cái duyên của hai chị em. Cái ngày hai chị em gặp nhau, tôi vẫn còn nhớ
mãi. Hôm ấy, ngày thứ ba, không phải là ngày cho thuốc bệnh nhân điều
trị. Tôi đang ngồi trong phòng làm việc thì có tiếng gõ cửa. Một phụ nữ
bước vào, với giọng Quảng Ngãi nhẹ nhàng, chị nói: “Cho tôi gặp bác sĩ
Trang”. Tôi mời chị ngồi, chị nói là có người quen giới thiệu vào gặp
tôi để khám bệnh. Vẫn như những bệnh nhân khác, tôi khám và tư vấn, kê
đơn cho chị. Cứ đều đặn, đến hẹn, chị khám lại, tôi với chị càng hiểu và
thân nhau hơn. Tôi biết rằng chị tìm đến tôi qua đọc một bài báo tôi
viết trên báo Sức khỏe&Đời sống, đồng thời chị cũng là tổng biên tập
của một tờ báo lớn.
Khám cho bệnh nhân tại Bệnh viện Tâm thần Trung ương I. (Ảnh minh họa)
|
Căn bệnh hưng trầm cảm, một căn bệnh đáng sợ giết chết hàng chục nghìn người trên thế giới mỗi năm, chủ yếu là những người trẻ tuổi, những người này hoàn toàn có thể sống tốt, đem lại lợi ích cho xã hội nếu họ được điều trị và có sự giúp đỡ của cộng đồng, rất nhiều người trong số họ đã thành đạt như tác giả Jamison.
Tôi cũng đã gặp nhiều em bệnh nhân mắc chứng hưng trầm cảm là những tài năng đoạt giải cao trong các cuộc thi như Đường lên đỉnh Olympia, có những em là thủ khoa các trường đại học, mong rằng các em đều có thể chế ngự được căn bệnh này để trở thành người có ích cho xã hội.
Tâm hồn không tĩnh lặng dày hơn 300 trang, là một cuốn sách viết về khoa học nhưng không khô khan, đầy cảm xúc. Vừa là một bệnh nhân, vừa là một bác sĩ công tác trong lĩnh vực tâm thần, tác giả đã tâm sự về những khổ sở của các cơn hưng cảm và trầm cảm, nhưng nhờ ý chí bản thân và sự giúp đỡ của đồng nghiệp, chị đã hiểu rằng căn bệnh này như một “con thú dữ”, nó vừa là kẻ thù, vừa là bạn đồng hành. Muốn thuần phục được nó thì phải nắm được nó, đó chính là sự hiểu về trạng thái tâm thần của mình để kiểm soát việc điều trị của mình cho tốt.
Tôi đã đọc đi đọc lại cuốn sách ấy, vì nó vừa là một tác phẩm văn học, vừa là một cuốn tài liệu khoa học về bệnh tâm thần, công việc của tôi. Với tôi, cuốn sách thật hay và cảm ơn chị cũng là bệnh nhân của tôi, người đã tặng tôi một cuốn sách quý. Tôi cũng thầm cảm ơn Nhà xuất bản Thông tấn và dịch giả đã đem lại một cuốn sách hữu ích cho người làm công tác trong lĩnh vực tâm thần và những người bệnh tâm thần, một lĩnh vực còn nhiều sự mặc cảm của xã hội và có thể gặp những nguy hiểm từ những người bệnh khi họ không kiểm soát được hành vi của mình.
Chủ nhật, cuối tuần, trời mưa. Thấy tôi đăm chiêu suy nghĩ, con gái hỏi: “Mẹ nghĩ gì vậy?”. Tôi không trả lời và cháu lại hỏi: “Con chơi cho mẹ một bản nhạc nhé? Mẹ thích bản nhạc nào?”. “Con hãy cho mẹ nghe bản sonate Ánh trăng của Mozart nhé, mẹ thích nghe nó bây giờ!”. Có lẽ tôi muốn tâm hồn của mình tĩnh lặng trong lúc này.
BS. Yến Trang
No comments:
Post a Comment